Tôi làm việc và lấy chồng trên thành phố sau nhiều năm phấn đấu. Cuộc sống nơi phố thị bận rộn nhưng cũng đầy ắp niềm vui, nhất là khi tôi tìm được một người chồng tử tế. Đám cưới của chúng tôi được lên kế hoạch kỹ lưỡng, từ địa điểm tổ chức ở một nhà hàng sang trọng đến danh sách khách mời. Vì là người trọng tình nghĩa, tôi không quên mời những người bạn học cùng cấp 3 dưới quê lên chung vui. Dù xa cách đã lâu, tôi vẫn muốn chia sẻ ngày trọng đại này với họ – những người từng cùng tôi trải qua tuổi học trò đầy kỷ niệm.
Vì tổ chức ở nhà hàng, tôi và chồng tính toán rất cẩn thận số lượng khách để đặt bàn tiệc, tránh lãng phí mà vẫn chu đáo. Tôi gửi thiệp mời rõ ràng, ghi tên từng người, nghĩ rằng như vậy là đủ để mọi thứ trong tầm kiểm soát. Nào ngờ, đến ngày cưới, tôi ngỡ ngàng khi thấy các bạn dưới quê không chỉ đi một mình mà còn dẫn theo cả gia đình – chồng, con, thậm chí có người còn dắt theo cả ông bà. Họ cười nói rôm rả, bảo: “Tiện lên phố thì cho cả nhà đi chơi luôn, lâu lắm mới có dịp!” Tôi thoáng bối rối, nhưng vì là ngày vui, tôi không muốn làm mất lòng ai, đành chạy vội vào nhờ nhà hàng sắp xếp thêm bàn.
Tiệc cưới diễn ra trong không khí nhộn nhịp, tiếng cười nói vang khắp nơi. Tôi bận rộn tiếp khách, lòng thầm nhủ chắc các bạn cũng hiểu mà thông cảm cho sự chuẩn bị có phần thiếu sót này. Nhưng đến cuối buổi, khi hai vợ chồng ngồi lại bóc phong bì, tôi thực sự sững sờ. Những phong bì từ các bạn dưới quê, dù dẫn theo cả nhà, lại chỉ vỏn vẹn 200 nghìn, có người còn 100 nghìn, kèm lời chúc “Hạnh phúc trăm năm” viết nguệch ngoạc trên giấy. Trong khi đó, chi phí mỗi bàn tiệc đã ngót nghét vài triệu, chưa kể công sức và tâm huyết bỏ ra.
Tôi không biết nên cười hay khóc. Chồng tôi thở dài, bảo: “Thôi, coi như mình làm phúc, đừng nghĩ nhiều.” Nhưng trong lòng tôi vẫn không khỏi hụt hẫng. Tình bạn ngày xưa tôi trân quý, vậy mà giờ đây lại để lại một cảm giác khó tả thế này. Có lẽ, lần sau tổ chức gì, tôi sẽ phải cân nhắc kỹ hơn, không chỉ về số lượng mà còn cả tấm lòng.