×

Thằng b:;é bắt đầu quấy khóc, tiếng khóc yếu dần đi, tôi hét toáng cả nhà lên

Bi kịch xảy ra vào đúng ngày tổ chức đầy tháng cho con trai tôi – đứa cháu trai đích tôn của dòng họ. Nhà nội ngoại hai bên tụ họp đông đủ, không khí rộn ràng hẳn lên với tiếng cười nói, chúc tụng. Tôi bế con, lòng ngập tràn hạnh phúc, chuẩn bị cùng chồng thắp hương trước bàn thờ gia tiên để cảm tạ tổ tiên đã phù hộ cho mẹ tròn con vuông.

Thằng bé hôm ấy ngoan lắm, chỉ khóc ré lên vài tiếng rồi lại lim dim ngủ trên tay tôi. Đang thắp hương, tôi vừa đặt bó nhang lên bát hương thì bố chồng tôi bước tới, trên tay cầm chén rượu mừng, mặt đỏ gay vì đã ngà ngà say. Ông cười lớn, giọng sang sảng: “Thằng đích tôn nhà này phải biết uống từ bé, không uống thì sau này ông lấy gì uống cùng cháu!” Rồi ông dí chén rượu vào miệng thằng bé, chấm môi nó một cái, rồi lại chấm thêm cái nữa. Tôi hoảng hốt, vội vàng né ra, bảo: “Bố, con nó còn nhỏ, làm thế nguy hiểm lắm!” Nhưng ông chỉ cười khà khà, phẩy tay: “Có gì đâu, ngày xưa bố cũng làm thế với thằng Tuấn (chồng tôi), giờ nó lớn khỏe thế này đây!”

Thằng bé bắt đầu quấy khóc, tiếng khóc yếu dần. Tôi bế con lên, dỗ dành, nhưng chỉ vài phút sau, nó lặng hẳn. Tôi hốt hoảng lay, gọi, rồi hét lên khi thấy đôi mắt nó nhắm nghiền, hơi thở không còn. Cả nhà lao vào, tiếng kêu khóc vang trời. Chồng tôi vội bế con chạy ra trạm xá, nhưng bác sĩ bảo muộn rồi, thằng bé đã ngạt vì hít phải hơi rượu quá mạnh, cơ thể yếu ớt không chịu nổi.

Tôi như chết lặng, ôm con mà khóc không thành tiếng. Đau đớn, uất ức, tôi quay sang trách bố chồng: “Sao bố lại làm thế với con tôi? Bố hại chết cháu rồi!” Ông ngồi đó, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ lẩm bẩm: “Tôi chỉ muốn vui thôi, ai ngờ…” Tôi gào lên trong tuyệt vọng, nhưng mẹ chồng tôi, người từ nãy vẫn im lặng, bỗng lạnh lùng buông một câu điếng người: “Thôi, con dâu đừng làm quá. Đàn bà thì biết gì, nhà này còn dài, mất thằng này thì đẻ thằng khác, đích tôn thì thiếu gì!”

Tôi nghe mà như sét đánh ngang tai, không tin nổi đó là lời của một người bà vừa mất cháu. Lòng tôi vỡ vụn, chỉ muốn hét lên rằng con tôi không phải thứ để thay thế, nhưng nước mắt cứ chặn họng, không thốt nên lời. Ngày đầy tháng đáng lẽ là ngày vui, giờ hóa thành tang tóc, và vết đau ấy, có lẽ cả đời tôi không bao giờ nguôi được.

Related Posts

Our Privacy policy

https://expresstin.com - © 2025 News